Hôm nay, ngày 21/6/2011 là ngày trọng đại, là ngày khai sinh của chapter CONNECT.

Được sự chuẩn bị rất chu đáo của mọi người nên buổi lễ ra mắt thành công tốt đẹp và để lại ấn tượng sâu sắc.

Tuy đã thấm mệt vì buổi lễ nhưng tôi phải công nhận niềm vui có thể chiến thắng cả sự mệt mỏi..^_^. Mr Hiếu về gia đình với tâm trạng vui vẻ và “chộp” hình với mọi người để kỉ niệm…

Up hình mọi người chiêm ngưỡng…:-)

This slideshow requires JavaScript.


VNSON Corp

Lang thang trên mạng, bất chợt tôi đọc lại một câu chuyện lâu rồi, nhưng tôi vẫn cảm thấy thật cảm động..

Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học. Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.
Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu bé nghe được mẹ mình nói chuyện với cô giáo.
“Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?” Cô giáo của cậu hỏi. Người mẹ trả lời, “Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên. Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con
tôi.” Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt. “Vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm.” Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành  cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.

(Sưu tầm)

Đôi lúc cuộc sống thật khắc nghiệt, bất cứ thứ gì cũng phải có sự đánh đổi. Nhưng theo bạn sự đánh đổi đó để đc gì? Cho chính bản thân mình hay người mình yêu thương. Thế rồi có bao giờ mình nuối tiếc về sự đánh đổi đó. Sự hy sinh vì người mình yêu thương thật cao cả biết nhường nào, thế nhưng đôi lúc ta lại không nhận ra rằng những người xung quanh quan tâm đến ta biết bao. Trong khi ta mãi tìm kiếm những hạnh phúc xa vời thì  những gì hạnh phúc nhất lại ở bên cạnh, nhưng ta không nhận ra. Sống là cho, cho là nhận….

Alo _Gì hả anh?

_Chia tay đi

_……

_Im lặng là đồng ý nhé! Từ mai chẳng còn là n.y của nhau đâu

Cô bất ngờ….lắp bắp…k thành lời:

_Lý do? Em làm gì sai à?

_Không..

-Thế vì lý do gì, chúng ta quen nhau 3 năm cơ mà, chia tay như thế là sao hả anh

_Thích

_Anh nói như thế mà dc à?

_ Em có làm gì sai thì anh phải nói chứ?

_ Chẳng gì cả …chán rồi…hết yêu…. Chia tay thôi, tuổi trẻ mà.

1 cảm giác chạy xẹt qua người cô ….Hẫng! …ngỡ ngàng ! lòng tự trọng như bị dao cứa vào! _ừ…vậy chia tay, đừng bao giờ gặp nhau nữa nhé

_ không chắc!

_anh nói vậy là sao?

_cúp nhé, tạm biệt.

_??? Chia tay…thế là chia tay…1 cuộc tình 3 năm bay vút theo sóng điện thoại …lãng thật! Rốt cuộc có thế thôi à….nhảm nhí thật…tình cảm nó nhạt thế thôi hả anh? Đồ tồi! Chẳng việc gì tôi phải buồn vì anh cả…. Cô nói thế….và nằm xuống giường…..có thứ nước mặn đắng thấm vào gối! 3 tuần kể từ cái ngày chia tay ấy !

Ngày thứ nhất

Có điện thoại….của anh ta….

Cô bắt máy…như 1 phản xạ tự nhiên của 1-cô-gái-có-người- yêu.

_Anh gọi tôi có việc gì ko?

_chẳng gì cả , thích thì gọi

_dẹp ngay cái giọng điêu khinh khỉnh ấy đi

_quen rồi, không bỏ được

_chia tay rồi, để tôi gạt phăng thằng khốn nạn như anh rakhỏi cuộc đời đi!

_chia tay rồi, anh chẳng còn là gì của em nữa đâu, đừng bận tâm đến anh như thế ,anh chỉ gọi,và em cứ việc mắng nếu e muốn, nhưng đừng cúp máy…

_anh điên vừa thôi ! hãy biến đi với những đứa con gái khác , đừng gọi điện phiền tôi!

_à em…

_sao?

_mình chia tay rồi đấy!

RỤP! Tít……tít…..tít

Cô bực tức cúp máy…… Thật khốn nạn, anh làm như thế là có ý gì. Gọi cho tôi làm gì. Tôi chẳng muốn nghe giọng của anh nữa! Nhưng sao có gì đó vương vấn và nghẹn lại ở tim…..”mình chia tay rồi đấy” ….văng vẳng bên tai…

Ngày thứ 2

Lại có điện thoại của anh…. Không bắt máy….tắt máy…..vẫn gọi!

_Alo, anh đừng phiền như thế dc không?

_ăn cơm chưa , đừng có mà uống sữa liền đấy nhé, đau bụng đấy! …..cô hơi bất ngờ…

_anh quan tâm làm gì?

_vì anh biết bụng em không tốt, ăn uống như thế sẽ đau bụng

 _tôi lớn rồi, ăn uống ra sao là quyền của tôi,chẳng liên can gì anh cả!

_ừm nhớ ngủ sớm nhé,mai e thi đúng ko, ráng mà thi tốt đó

_tại sao…anh lại như thế….anh muốn gì ở tôi hả?

_mình chia tay rồi đấy!

….lại câu nói ấy….anh ấy lại nói thế……thì chia tay rồi…..tại sao cứ phải gọi điện chỉ để nói câu đó….cho tôi bình yên không được à….sao anh cứ động chạm đến tuyến nước mắt của tôi thế hả???

Ngày thứ 3

_alo !

_tôi van xin anh đấy

_cho con Milu nó ăn chưa em, đồ ăn cho nó bữa anh mua còn ko?

_tôi tặng nó cho người khác rồi….

_sao lại như thế, anh tặng em mà….

_chẳng việc gì tôi phải giữ cả!

_ừ thì mình chia tay rồi đấy Lại thêm 1 cuộc điện thoại kết thúc bằng câu nói đó…. Cô ngồi xuống…xoa xoa đầu con Milu …. “anh ấy làm như thế là sao hả Milu ? anh ấy biết 3 tuần qa tôi đã cố gạt anh ấy ra khỏi suy nghĩ ko? Sao lại làm thế với tao? …..cô chẳng cho con chó ấy cho ai cả……làm sao mà cho được……

Ngày thứ 4

….cô bắt máy như 1 thói quen

_alo,…tôi không uống sữa sau khi ăn cơm…….tôi cho con Milu ăn rồi!

_sao hôm qua lại nói là tặng Milu cho người khác rồi, em vẫn ngốc trong cái khoảng nói dối như ngày nào

_tôi….

_trời hôm nay lạnh quá, lấy cái áo màu nâu anh mua mà mặc vào, làm bằng lông thú nên ấm lắm đấy..

_ừ

_nhà còn sữa bột không. Trước khi đi ngủ thì nhớ uống nhé, uống sữa nóng buổi tối cho dễ ngủ ..đừng có viện cớ ko ngủ được mà onl tới tận sáng đó!

_ừ

_hôm nay ngoan thế, ko mắng anh à

_ừ….

_uhm thôi a cúp đây…….À… mà mình chia tay rồi em nhỉ!…..

Hôm nay em không mắng anh….em không phản ứng…… vì cổ họng e nghẹn ứ chẳng nói dc anh à…… Ngày thứ 5 ….. Cô chờ điện thoại của anh 10h tối …….vì sao khi anh đi e đã ko ôm lấy anh hỡi người… ……….vì sao đôi chân e cứ đứng nhìn a xa mãi xa…… Tiếng nhạc chuông vang lên, cô chộp lấy cái điện thoại màu trắng …

_xin lỗi hôm nay a ngủ mãi tới h` mới dậy

_ngủ kiểu gì tới 10h tối vậy…

_hôm nay hỏi lại anh nữa à….._…… _cái quả cầu tuyết anh mua cho còn pin không? Hết pin thì bảo thằng Bi nó mua bỏ vào nhé, quả cầu tuyết mà ko có đèn có nhạc thì chán lắm.

_em mua rồi….

_em ngoan đến mức anh bất ngờ đó

_mình chia tay rồi hả anh?

_ừ..mình chia tay rồi đó…, anh cúp nhé!

….khoan.. Tít…tít….tít

Cô vứt điện thoại xuống giường và bật khóc nức nở.Nước mắt dồn nén bao lâu nay đã vỡ òa trên gương mặt hốc hác…. Anh ác lắm….anh đã bước ra khỏi tim em….em đã đóng chặt tim và chẳng muốn cho anh vào nữa….em không muốn nghe giọng nói đó của anh…em không muốn nhìn thấy số anh…..nhưng em không ngăn mình bấm “trả lời”, em ko ngăn mình nhớ đến anh được…..tim e cũng ko nghe lời e…..chẳng lẽ anh lại bước vào tim em 1 lần nữa??

Ngày thứ 6

_alo….em tắt nick yahoo đi, treo nick hoài như thế nóng máy đấy, máy thì lại hay hư, chẳng ai qua sửa cho em đâu..

_quen rồi

_quen cái gì . _à Donut tới chưa

_Donut gì?

_anh gửi 1 hộp đến cho em đó, toàn vị socola đó, thích không….à trà sữa thì chắc chưa tới đâu,quán đang đông ,nó bảo sẽ đợi lâu…

_anh đang nói gì thế? Anh đang làm gì thế?

_gửi donut và trà sữa cho em, trời mưa gió như vầy anh biết e làm biếng đi mua.

_nhưng…

_nhưng cái gì, chẳng phải thích 2 món đó nhất sao??

_anh làm ơn đi, anh muốn như thế nào thì dứt khoát đi…..chia tay rồi sao a cứ quan tâm e như thế…em không chắc là em quên dc anh đâu!

_mình chia tay rồi đấy em à ………………….cúp máy……

Bính boong…bính..boong _xin lỗi ! donut của cô đây ạ…. ………….mưa phùn rơi nhẹ bên cữa sổ….nhẹ nhàng………chiếc donut hình mặt cười với vài miếng socola….thật bắt mắt ………….ly trà sữa………..ngọt ngào Nhưng…………..1 cô gái……..lòng nặng trĩu….…………..gương mặt vô hồn…..…………….giọt nước mắt…..mặn chát…. Những ngày tiếp theo……cô quyết định không bắt máy nữa…..cô sẽ tự bước ra khỏi cuộc sống của anh……..cô quyết định cho tim mình vào ngăn đá…..cho nó lạnh ngắt lại…….chẳng còn bận tâm đến anh nữa…………..

Ngày thứ 10 . .

Duy is calling . .

Không bắt máy . .

Duy is calling . .

Không bắt máy….. . .

Có tin nhắn…. .

. ….Duy mất rồi …..em đến bệnh viện đi…

Cô bàng hoàng buông chiếc điện thoại xuống….lao ra khỏi phòng……….. Hai tai cô ù đi……….đôi mắt như bị ai lấy tay bịt kín…….tim như bị bóp nghẹt………bóp nghẹt………đôi chân cứ guồng chạy tới…… không dừng lại được……..

Anh mở mắt ra đi đồ tồi…….hôm nay em đã uống sữa sau khi ăn cơm đó….em quên cho con Milu ăn rồi…..anh mắng em đi….anh làm gì anh nằm yên vậy….. Dậy đi Duy……..dậy đi ….dậy gọi điện cho em đi……em sẽ bắt máy….em bắt máy mà…….!!!! Em thèm ăn donut, em muốn uống trà sữa…..mưa rồi em lười đi lắm….anh mua cho em đi……..à quả cầu tuyết hết pin rồi đấy….anh dậy anh mua cho em pin đi………anh nghe em nói gì không hả………..hả anh ….! . .

.

.

_Alo anh Duy hả, hôm nay trời lạnh anh nhỉ??

_…..im lặng

_ …anh bệnh nặng như vậy sao anh không nói em??

_….vẫn im lặng

_…..anh ra đi như vậy mà anh coi được à…anh tệ lắm !

_……… _anh vẫn là người yêu của em đấy…..chia tay như thế em chẳng chịu đâu . _……….im lặng _..

_…… _ à anh……em sẽ yêu mình anh thôi nhé…..anh cũng vậy nhé, anh đã bước vào tim em rồi thì em sẽ đóng chặt tim và giữ anh trong đấy mãi mãi…….em chẳng yêu ai khác ngoài anh đâu………..anh cũng vậy anh nhé………. . Mưa vẫn rơi……….có 1 cô gái cầm 2 chiếc điện thoại….1 trắng 1 đen……….của cô và của anh…………

If you desire success as JK Rowling, the creator of the Harry Potter book series, which has made her the richest writer ever, one question I will ask you is, “Do you believe in yourself?”

I have to ask you this question straight away because your success in achieving anything in life very much depends on it. Take a minute or two to think about what you want to do or have already started doing and look at yourself, do you feel you can do it? Are you convinced you could succeed at it?

Be honest to yourself now, if you think you are not intelligent, not smart, not skillful, not educated, not strong, or not good enough; or that you do not have enough money, or connections, to enable you succeed on the project, please don’t do it. It is better to go do something else because you will definitely fail in this.

I’m sorry if I sounded hash, but the truth is, you can never achieve success in anything without first having a strong belief you could do it. It is not possible, because the road to success is packed with challenges that must be surpassed to achieve it, and if you’re not sure you will succeed, you will easily give up against the very first difficulty that comes up.

The way to success is like a journey from point A to B and in-between there are stages to contend with. Take for example; you have this idea of creating a computer game. To get this game successfully into the market, it will need to pass through certain processes, such as, designing, production, marketing, and distribution.

Success will not just come about because you desired to have a computer game, you will have to make it happen by working out these processes.

But each of these processes or stages in your way to success comes with its challenges.You could have spent tons of hours, working day and night for several months only to end up with a design that appears to be dead from the start; a product only a handful of people seems to be interested in.

If you didn’t have a strong belief in yourself and your product, you would immediately pack it up. Innumerable number of great dreams have prematurely ended at the foot of rejection, and million more people the world over are everyday giving up on reaching success because the people they thought would believe in them and support them on their projects are not forth coming.

Don’t expect everyone to believe in what you are doing, in fact, be prepared to be rejected. But don’t ever reject yourself, your abilities and who you are! You are unique and special in your own way. Don’t try to be someone else, and don’t get intimidated by other people’s successes or achievements.

If you believe strongly in yourself, soon other people will begin to believe in you too, and you will also be celebrated. Today, the name JK Rowling is widely known in many parts of the world for creating the Harry Potter series, but it wasn’t so about a decade ago. In fact, in 1993 she was on welfare and tending a baby while she wrote her first novel, Harry Potter and the Philosopher’s Stone. rowling Do You Believe In Yourself?


Without doubt, she believed strongly in her book, which she started in 1990, and completed five years later. But not many people thought she could succeed as a children’s book writer. Twelve publishers rejected the book before a small London publisher finally accepted to take it on.

Even then, the editor of Bloomsbury (the publishing company), out of his doubt about the success of the book, advised Rowling to get a day job as it was unlikely she would make money from it.

But Rowling’s belief in her work didn’t sway. The book was eventually published in 1997, with a print run of 1000, five hundred of which distributed to libraries.

Following the release of the book, a series of events started playing out to catapult a once massively rejected author into the world’s most successful and richest author today:

A couple of months after her book was published, she got a grant of £8000 from the Scottish Arts Council for her to concentrate on her writing. And the following year she got a deal of $105,000 from Scholastic Inc. to publish the book in the US.

Since then, Rowling and her Harry Potter Series novel have never looked back. They have leapt from one success to another, beyond anyone’s imagination.

Harry Potter and the Goblet, the fourth in the series broke sales records both in the US and the UK when it was released in 2000, selling three million copies in the first 48hrs in the US, and over three hundred and seventy thousand in the first day in the UK.

The sixth novel, Harry Potter and the Half-Blood Prince equally shattered previous sales records for books the world over when it hit nine million copies on the day it was released in 2005. Then came the seventh and last Harry Potter book, Harry Potter and the Deathly Hallows in 2007, breaking the last one’s record to become the fastest selling book ever published in the world. The book sold a staggering eleven million copies both in the UK and the US in 24hrs of release, making JK Rowling the world’s first billionaire writer.

JK Rowling couldn’t have reached this monumental success if she didn’t believe in herself. She moved on with her work, disregarding whatever anyone thought about her book not good enough to succeed. She was even compelled by her editor to use her initials as the author of the book, instead of her full name because the editor feared young male readers who are her primary audience would not be inclined to read a book by a female writer.

JK Rowling’s success story simply shows that there is nothing you cannot achieve if only you believe in yourself. You may be working on something that hasn’t been done before and people tell you it’s not possible. But it can be possible if you believe it can!

acfvietnam

Hãy nói những ngôn từ tích cực

Hãy bắt đầu bằng những câu nói khẳng định mục tiêu của bạn:

• Tôi hiểu tầm quan trọng của việc đề ra những mục tiêu cho cuộc đời mình.

• Tôi có đủ khả năng để thực hiện các mục tiêu của cuộc đời tôi. • Tôi cố gắng thực hiện những mục tiêu của mình mỗi ngày.

• Tôi tự cam kết với bản thân, cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, tôi cũng phải thực hiện cho xong những mục tiêu của mình.

• Tôi là người luôn đề ra các mục tiêu cho mình: Tôi viết chúng ra, đọc đi đọc lại mỗi ngày và tôi nhất định sẽ đạt được chúng.


Hãy tin mình sẽ làm được

Gần đây, tôi đọc một tờ tạp chí có bài viết về một cụ bà 73 tuổi vừa tốt nghiệp đại học. Chắc hẳn bạn sẽ không khỏi lấy làm ngạc nhiên rằng tại sao một người từng ấy tuổi mà còn ham học đến thế? Dù tuổi đã cao, mắt mờ, tay run, nhưng những điều đó không ngăn được ý chí và lòng quyết tâm của bà, đơn giản vì bà đã đặt ra mục tiêu cho mình từ khi còn trẻ: phải trở thành một sinh viên tốt nghiệp đại học. Và bà đã làm tất cả để đạt được mục tiêu đó.

Một câu chuyện tương tự được Mike Rothberg, người sáng lập ra Hiệp hội Tài chính kể lại, liên quan đến một công ty kinh doanh bất động sản rất thành công. Mike nhận thấy, thoạt đầu các thành viên trong công ty làm việc rất hăng say, năng nổ. Nhưng qua thời gian, sự hăng hái, nhiệt tình ấy giảm dần đi và ít ai trong số họ thực hiện được những gì mà mình đã từng hứa lúc ban đầu. Khi con trai của Mike, Jim, muốn bước vào giới kinh doanh và trở thành một thành viên của công ty, Mike đã cảnh báo Jim rằng, trong vài năm đầu, có thể anh ta phải cáng đáng để công ty có thể tồn tại trước khi đồng tiền bắt đầu sinh lãi. Jim nói rằng anh sẽ làm được. Và thế là Jim mở một văn phòng chi nhánh cho công ty của Mike ở Colorado. Năm đầu tiên, Jim đã ký được 1 hay 2 hợp đồng và mang về doanh thu khá cao. Năm tiếp theo, công việc của anh càng thuận buồm xuôi gió. Thực tế là trung bình mỗi tháng, anh đều ký kết được một hợp đồng nào đó – điều mà Mike chưa bao giờ nghĩ là Jim có thể làm được.

Thật vậy, không hề có giới hạn của tuổi tác cho việc theo đuổi những ước mơ. Điều trước tiên bạn cần làm là viết ra tất cả mục tiêu của mình. Chính cách thực hành này đã giúp cho Jim và bao người khác thành công – và bây giờ đã đến lúc bạn nên áp dụng “bí quyết” này cho chính mình rồi đấy! Hãy quyết tâm hành động Bạn hãy viết ra giấy một mục tiêu nào đó mà bạn muốn đạt được trong vòng 40 ngày tới hay một khoảng thời gian nào đó phù hợp với bạn. Sau đó, đặt ra các bước đi cụ thể mà bạn cần thực hiện để đạt được mục tiêu đó. Bạn cũng nên đặt ra thời hạn sít sao cho từng mục tiêu nhỏ. Và sau thời gian đó, chắc chắn bạn sẽ rất hạnh phúc khi ăn mừng cho thành công đầu tiên của mình. Và với cách làm này, thành công nhất định sẽ mỉm cười với bạn, vì bạn xứng đáng được như vậy.

Hãy đọc và suy ngẫm

“Khi tự đặt ra cho mình những mục tiêu ngắn hạn, bạn là người chiến thắng trong một cuộc đua. Còn khi tự đặt ra cho mình những mục tiêu dài hạn, bạn sẽ là nhà vô địch.” – Khuyết danh

“Trước tiên là tập trung vào việc tìm ra mục tiêu; sau đó hãy tập trung toàn bộ khả năng của bạn để đạt mục tiêu.” – Michael Friedman

“Nếu cuộc sống của bạn không có mục đích nào lớn lao cả, thì cuộc đời bạn cũng sẽ chẳng đi về đâu”. – Khuyết danh


Sưu tầm


Trang sau »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.